Vụ án 3 người Việt sử dụng nô lệ hiện đại – Câu chuyện của người trong cuộc (Phần 2)

Chỉ còn 2 ngày nữa là sự kiện cộng đồng chúng ta quan tâm nhất lúc này sẽ diễn ra: vụ kháng cáo tại toà án tối cao về vụ án “nô lệ hiện đại tại tiệm nail người Việt”.

Vụ án 3 người Việt sử dụng nô lệ hiện đại – Câu chuyện của người trong cuộc (Phần 2) - Ảnh 1

Như hầu hết cộng đồng chúng ta đều biết và hiểu rõ, vụ án là một sự oan uổng quá lớn cho 3 người bạn Kent, Susan và Jenny. Và chúng ta đều mong rằng vụ kháng cáo tới đây sẽ thành công để giúp rửa sạch tên tuổi cho họ nói riêng và cho ngành nail Việt tại Anh nói chung.

Trong tháng 8/2018, HAT News đã chia sẻ tới các bạn câu chuyện được kể trực tiếp bởi chị Giang Huong Tran (tức Susan). Và hôm nay, chúng ta hãy cùng lắng nghe câu chuyện của gia đình chị Jenny từ lời kể của con trai chị, Damien.

Câu chuyện này đến với HAT News bằng ngôn ngữ là tiếng Anh bởi Damien sử dụng tiếng Việt không thực sự tốt lắm. Và HAT News sẽ cố gắng dịch lại một cách sát nghĩa nhất để anh chị em có thể cảm nhận được những cảm xúc chân thành nhất từ lời chia sẻ của chính em Damien.

Xin mời Quý độc giả cùng theo dõi câu chuyện của em Damien, con trai chị Jenny:

Xin chào mọi người, trước tiên tôi muốn xin lỗi vì tiếng Việt của mình không tốt lắm nên không thể gửi đến mọi người những lời này trực tiếp bằng từ ngữ trong tiếng mẹ đẻ – tiếng Việt.

Tuy nhiên, tôi muốn gửi lời cảm ơn chân thành và sâu sắc nhất từ tận đáy lòng tới tất cả những cô chú, anh chị em trong cộng đồng người Việt ở Anh đã quan tâm tới gia đình tôi. Tôi thực sự không biết làm cách nào để thể hiện hết sự cảm kích này.

Để bắt đầu, tôi chỉ muốn kể một chút về câu chuyện của mẹ tôi, bà Jenny. Tôi không biết chính xác lời buộc tội dành cho mẹ tôi là như thế nào nhưng từ những giấy tờ và thông tin hiện tại, tôi nghĩ rằng đánh giá và quyết định của họ thật lố bịch. Trong khi họ không hề có bất kỳ chứng cứ rõ rệt nào để chứng minh cho luận điểm của mình, nhưng mẹ tôi lại bị buộc tội là người tổ chức hoạt động bóc lột sức lao động của trẻ em.

Mẹ tôi đã tần tảo làm việc gần như mỗi ngày trong suốt cả cuộc đời của mình. Mẹ luôn đặt gia đình lên trên tất cả, mẹ hy sinh mọi thứ từ các hoạt động giao lưu xã hội, việc gặp gỡ bạn bè và thậm chí cả gia đình của chính mẹ để đảm bảo tôi và em gái Joanan được nuôi dạy một cách tốt nhất.

Mẹ đã rời khỏi gia đình từ năm 18 tuổi để cố gắng thoát ly khỏi cuộc sống khó khăn sau chiến tranh tại quê hương. Đất nước đầu tiên mẹ đặt chân đến là Đức, nơi mẹ làm việc tại các nhà hàng ăn uống và cửa hàng quần áo.

Sau khi kết hôn và mang bầu tôi, mẹ đã quyết định chuyển tới Anh để bắt đầu kinh doanh nhà hàng đầu tiên do chính mẹ gây dựng và sau đó là chuyển sang mở một tiệm nail.

Sau khoảng thời gian dài quá vất vả với công việc tự quản lý hoạt động kinh doanh của tiệm, mẹ đã phải nhập viện nhiều lần. Và cho đến khoảng 1 năm trước, sức khoẻ của mẹ đã yếu đi nhiều đến mức mẹ buộc phải giảm bớt khối lượng công việc và tăng thêm thời gian nghỉ ngơi.

Vụ án 3 người Việt sử dụng nô lệ hiện đại – Câu chuyện của người trong cuộc (Phần 2) - Ảnh 2

Còn về vấn đề các nạn nhân là “trẻ em”, tôi thấy khá lạ vì theo tôi biết thì họ khoảng 24-25 tuổi. Họ đã tìm đến nhờ mẹ tôi giúp đỡ và một cách tự nhiên, mẹ đã vui vẻ giúp họ. Mẹ đã cho họ chỗ ở, tạo cơ hội để họ được học việc tại tiệm và hỗ trợ họ rất nhiều.

Tôi nghĩ những cô gái đứng ra làm nhân chứng cho vụ án đó cũng sẽ nói rằng cuộc sống của họ khi được mẹ giúp là cuộc sống tốt nhất họ từng được trải qua. Và thực sự mẹ đã làm tất cả những gì có thể để giúp đỡ họ ở nơi đất khách quê người này. Nhưng họ đã không có cơ hội để được nói điều đó trước toà.

Theo trí nhớ của tôi, các sự kiện từng xảy ra như sau: Năm 2015, các cô gái này đã gặp rắc rối ở một hộp đêm và bị cảnh sát “để ý” vì liên quan tới ma tuý hoặc vì một lý do nào đó.

Một thời gian ngắn sau đó thì họ đã bị bắt ngay tại tiệm nail của mẹ. (Tôi không dám chắc chắn về ngày giờ cụ thể xảy ra vụ việc vì khi đó tôi đang ở trường đại học. Và tôi đã không thể tham gia vào chuyện này cho tới khi mẹ bị bắt.) Tôi nghĩ rằng tại thời điểm đó cảnh sát đã tự phát hiện ra rằng họ bị thiếu các giấy tờ và tài liệu pháp lý để xác minh lời khai của các cô gái rằng các cô mới 15 tuổi.

Các cô gái này đã được gửi tới trung tâm chăm sóc xã hội và rồi họ lại chạy trốn khỏi đó chỉ trong vòng 1 đến 2 tuần sau. Khoảng 1 năm sau đó, một trong các cô gái đã liên hệ với mẹ tôi với sự hỗ trợ của một luật sư. Cô ấy tỏ ý muốn nhờ mẹ tôi trở thành người bảo hộ trước pháp luật cho cô cùng 3 cô gái trong số họ để họ có thể hoàn thành các giấy tờ cần thiết tại Bộ Nội vụ.

Sau đó mẹ tôi đã bị bắt ngay tại Bộ Nội vụ và bị giam trong vài ngày mà không hề được hưởng đặc ân gọi điện về thông báo cho gia đình. Điều này đã khiến những người con như chúng tôi không thể nào biết mẹ của mình đang ở đâu và chuyện gì đã xảy ra với mẹ.

Trong suốt 2 ngày sau đó tôi đã luôn dõi phải theo mọi tin tức trên mạng với sự chuẩn bị tâm lý sẵn rằng có thể sẽ phải thấy tin tồi tệ nhất liên quan tới mẹ.

Sau đó cảnh sát đã tới nhà tôi và nói rằng mẹ hiện đang bị tạm giam trong tù.

Kể từ thời điểm đó trở đi, mẹ đã bị bắt giữ và đưa đi thêm 2 hoặc 3 lần nữa. Ngoài ra còn có rất nhiều cảnh sát tới khám xét nhà của chúng tôi.

Vào ngày 8/3/2017, mẹ đã bị bắt lần cuối cùng và bị giam giữ cho tới hôm nay. Thời gian đầu mẹ bị giam tại nhà tù Foston và rồi bị chuyển tới nơi giam giữ hiện tại.

Đại diện pháp lý đầu tiên của chúng tôi do toà chỉ định từ một công ty có tên gọi Lorne Wilkinson of Daniel Woodman. Họ đã cố gắng hết sức để giúp mẹ được tại ngoại nhưng phải chịu thất bại nhiều lần, mặc dù họ đã đưa ra nhiều trường hợp tương tự làm minh chứng.

Sau khi một số tiền lớn đã bị tiêu hết và một vài tháng trôi qua, chúng tôi đã nhận được liên hệ từ luật sư Romana Khan thuộc công ty luật Solomons. Cô ấy đã cho tôi biết về những sự hỗ trợ pháp lý và đề nghị chúng tôi sử dụng dịch vụ của cô. Cô đã quả quyết với tôi rằng sẽ không cần phải lo lắng về vấn đề tiền bạc vì sẽ được hỗ trợ.

Sau một vài phiên toà mà không có nhiều sự tiến triển lắm thì hiện tại chúng tôi đang phải thanh toán một hoá đơn lớn với số tiền khoảng £10,000 chưa bao gồm thuế giá trị gia tăng để trả cho một luật sư QC (luật sư từ Hội đồng cố vấn của Nữ hoàng) trong phiên xử mới.

Tôi hoàn toàn không biết các thông tin về những việc diễn ra tại toà vì luật sư Romana liên hệ với tôi rất ít. Tuy nhiên, theo như tôi thấy thì các phiên toà có vẻ không được công bằng vì chúng tôi có đầy đủ các bằng chứng pháp lý về thông tin khám xét nha khoa trong vài năm vừa qua giúp xác nhận độ tuổi của các cô gái nhân chứng rằng họ 24-25 tuổi thay vì 15 tuổi như họ đã khai nhận.

Trong suốt khoảng thời gian vừa qua, tôi đã phải dừng toàn bộ việc học ở trường đại học để trở về nhà chăm sóc em gái và đảm bảo việc học hành của em ấy. Tôi lúc này đang ở trong một tình huống vô cùng khó khăn để tiếp tục xác định con đường tương lai hay theo đuổi sự nghiệp của mình.

Tôi đã không tham gia các chiến dịch của cộng đồng vì tôi không muốn cuộc sống của mình hay của em gái bị chú ý quá nhiều. Tôi chỉ muốn chúng tôi có thể có một cuộc sống bình thường, không bị mọi người soi mói, đặc biệt là sau sự vụ đài ITV gửi phóng viên tới ghi hình tại nhà mà không có sự cho phép nào của chúng tôi trong ngày đầu năm 2017.

Một lần nữa, tôi xin chân thành cảm ơn anh chị em trong cộng đồng đã tin tưởng mẹ tôi và số tiền hỗ trợ từ mọi người gửi tới thực sự là một con số mà chúng tôi chưa bao giờ dám nghĩ tới.

Ngay lúc này, chúng tôi cảm thấy mình không còn cô độc trong cuộc chiến này nữa. Cám ơn cộng đồng người Việt ở Anh rất nhiều!

Damien.

Câu chuyện của Damien đã giúp chúng ta nhìn rõ hơn nữa và khẳng định chắc chắn hơn cho niềm tin của cộng đồng rằng những người bạn của chúng ta quá oan uổng trong vụ việc này.

Hỡi những người con đất Việt ở Anh, hãy tới tham gia cùng chúng tôi trong cuộc biểu tình trước toà án Royal Courts of Justice lúc 10h-12h ngày 23/01 tới đây để chung tay góp sức giúp giải oan cho những người bạn của chúng ta!

HÃY CÙNG NẮM TAY NHAU VÌ ĐOÀN KẾT CHÍNH LÀ SỨC MẠNH!

Biên tập: Thảo Nguyên

Logo HAT Store
Logo HAT Store

Tin liên quan

Bình Luận